Ý cầu nguyện theo ý Đức Giáo Hoàng 09.2020

Cầu cho việc tôn trọng các tài nguyên trái đất

Chúng ta cầu nguyện cho các tài nguyên trên trái đất không bị tước đoạt, nhưng được chia sẻ một cách công bằng và tôn trọng.

Tägliches Evangelium

24. September 2020 : Donnerstag der 25. Woche im Jahreskreis
Hl. Rupert von Salzburg
Buch Kohelet 1,2-11.

Windhauch, Windhauch, sagte Kohelet, Windhauch, Windhauch, das ist alles Windhauch.
Welchen Vorteil hat der Mensch von all seinem Besitz, für den er sich anstrengt unter der Sonne?
Eine Generation geht, eine andere kommt. Die Erde steht in Ewigkeit.
Die Sonne, die aufging und wieder unterging, atemlos jagt sie zurück an den Ort, wo sie wieder aufgeht.
Er weht nach Süden, dreht nach Norden, dreht, dreht, weht, der Wind. Weil er sich immerzu dreht, kehrt er zurück, der Wind.
Alle Flüsse fließen ins Meer, das Meer wird nicht voll. Zu dem Ort, wo die Flüsse entspringen, kehren sie zurück, um wieder zu entspringen.
Alle Dinge sind rastlos tätig, kein Mensch kann alles ausdrücken, nie wird ein Auge satt, wenn es beobachtet, nie wird ein Ohr vom Hören voll.
Was geschehen ist, wird wieder geschehen, was man getan hat, wird man wieder tun: Es gibt nichts Neues unter der Sonne.
Zwar gibt es bisweilen ein Ding, von dem es heißt: Sieh dir das an, das ist etwas Neues - aber auch das gab es schon in den Zeiten, die vor uns gewesen sind.
Nur gibt es keine Erinnerung an die Früheren, und auch an die Späteren, die erst kommen werden, auch an sie wird es keine Erinnerung geben bei denen, die noch später kommen werden.

Psalm 90(89),3-4.5-6.12-13.14.17.

Du lässt die Menschen zurückkehren zum Staub
und sprichst: „Kommt wieder, ihr Menschen!“
Denn tausend Jahre sind für dich,
wie der Tag, der gestern vergangen ist,
wie eine Wache in der Nacht.

Von Jahr zu Jahr säst du die Menschen aus;
sie gleichen dem sprossenden Gras.
Am Morgen grünt es und blüht,
am Abend wird es geschnitten und welkt.

Unsere Tage zu zählen, lehre uns!
Dann gewinnen wir ein weises Herz.
Herr, wende dich uns doch endlich zu!
Hab Mitleid mit deinen Knechten!

Sättige uns am Morgen mit deiner Huld!
Dann wollen wir jubeln und uns freuen all unsre Tage.
Es komme über uns die Güte des Herrn, unsres Gottes.
Lass das Werk unsrer Hände gedeihen,
ja, lass gedeihen das Werk unsrer Hände!



Evangelium nach Lukas 9,7-9.

In jener Zeit hörte der Tetrarch Herodes von allem, was durch Jesus geschah, und wusste nicht, was er davon halten sollte. Denn manche sagten: Johannes ist von den Toten auferstanden.
Andere meinten: Elija ist wiedererschienen. Wieder andere: Einer der alten Propheten ist auferstanden.
Herodes aber sagte: Johannes habe ich selbst enthaupten lassen. Wer ist dann dieser Mann, von dem man mir solche Dinge erzählt? Und er hatte den Wunsch, ihn einmal zu sehen.

Gott offenbart sich in Jesus, seinem geliebten Sohn
Hl. Clemens von Rom, Papst (90 - ca. 100)

Erster Brief des Klemens an die Korinther, Großes Gebet, 59,2–4 (vgl. Bibliothek der Kirchenväter, München 1918; leicht angepasst)

Wir bitten beharrlich und inständig,
dass der Schöpfer des Weltalls
die abgezählte Zahl seiner Auserwählten auf der ganzen Welt
unversehrt erhalten wolle
durch seinen geliebten Sohn Jesus Christus.

Durch den er uns berufen hat von der Finsternis zum Licht,
von der Unwissenheit zur Erkenntnis der Herrlichkeit seines Namens,
auf dass wir hoffen auf Deinen Namen,
der aller Schöpfung den Anfang gab.

Da Du uns geöffnet hast die Augen unseres Herzens,
damit wir Dich erkennen,
den einzigen „Höchsten in der Höhe,
den Heiligen, der im Heiligtume ruht“.

„Dich, der Du den Stolz der Prahler demütigst“,
„die Pläne der Heiden vereitelst“,
„die Demütigen erhöhst und die Hohen erniedrigst“,
„der Du reich machst und arm“,
„tötest und rettest und Leben weckst“.

„Dich, den einzigen Wohltäter der Geister
und den Gott alles Fleisches“,
„der Du hineinsiehst in die Unterwelt“,
schaust auf die Werke der Menschen,
den Helfer in Gefahr,
„den Retter in der Verzweiflung“,
den Schöpfer und Aufseher jeglichen Geistes […]

Wir bitten Dich, Herr,
Du mögest unser „Helfer und Beistand“ sein.
Unsere Bedrängten errette,
mit den Bedrückten habe Erbarmen,
die Gefallenen richte auf.

Den Betenden zeige Dich,
die Kranken heile,
die Irrenden aus Deinem Volke führe den rechten Weg;
gib Nahrung den Hungernden,
befreie unsere Gefangenen,
richte auf die Schwachen,
tröste die Kleinmütigen;
„erkennen sollen Dich alle Völker,
dass Du bist der einzige Gott“
und Jesus Christus Dein Sohn
und „wir Dein Volk und die Schafe Deiner Weide“.

Tin tức GH hoàn vũ

Học Hỏi Giáo Lý

  • Thánh Kinh bằng hình: Chúa nhật thứ 26 Thường niên năm A(23.09.2020)
    Hình ảnh người cha trong dụ ngôn hôm nay là chính Thiên Chúa của Ðức Giêsu Kitô. Ðức Giêsu Kitô là người cha nhân từ, chạnh thương và nhân ái. Ngài là vị mục tử tốt lành luôn qui tụ, và tìm chiên lạc. Chính vì không chịu nổi thái độ, cung cách của Chúa Giêsu cư xử đối với người tội lỗi, ngưởi yếu hèn, người bị bỏ rơi mà các người biệt phái, luật sĩ tìm cách làm hại, lên án Chúa Giêsu.
  • Vui Học Thánh Kinh Chúa Nhật 26 TN A(22.09.2020)
    Các ông nghĩ sao: Một người kia có hai con trai. Ông ta đến nói với người thứ nhất: "Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho." Nó đáp: "Con không muốn đâu! " Nhưng sau đó, nó hối hận, nên lại đi. Ông đến gặp người thứ hai, và cũng bảo như vậy. Nó đáp: "Thưa ngài, con đây!" nhưng rồi lại không đi.
  • Làm thế nào để dấn thân cho sự hợp nhất?(21.09.2020)
    Lòng khao khát muốn tái lập sự hợp nhất giữa tất cả các người Kitô hữu là một hồng ân của Ðức Kitô và là một lời kêu gọi của Chúa Thánh Thần. Khao khát này liên quan đến toàn thể Hội thánh và được thực hiện bằng việc sám hối tận đáy lòng, cầu nguyện, nhìn nhận lẫn nhau là anh em và đối thoại thần học.
  • Thánh Kinh bằng hình: Chúa nhật 25 Thường niên năm A(16.09.2020)
    “Hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng.” câu chuyện muốn đề cao mối quan tâm của gia chủ đối với những người “ở không, đang đứng ngoài chợ”. Gia chủ không cần biết tới công việc của mình cho bằng quan tâm đến tình trạng thất nghiệp của những người thợ.
  • Vui Học Thánh Kinh Chúa Nhật 25 TN A(15.09.2020)
    "Nước Trời giống như chuyện gia chủ kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình. Sau khi đã thoả thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc. Khoảng giờ thứ ba, ông lại trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ. Ông cũng bảo họ: "Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng."
  • Thánh Kinh bằng hình: Chúa nhật 24 Thường niên năm A(10.09.2020)
    Con số 7 trong Kinh Thánh vốn mang ý nghĩa tượng trưng diễn tả sự hoàn thành trọn vẹn (như Thiên Chúa sáng tạo trong bảy ngày…). Thế mà, để đánh giá sự tha thứ, Phê-rô đã giới hạn con số bảy hoàn hảo đó vào một dãy số chỉ có bảy đơn vị và coi đó như giá trị tối đa của lòng bao dung. Chúa Giê-su lưu ý rằng chính vì Thiên Chúa đã tha thứ cho chúng ta vô điều kiện và vô giới hạn...
  • Vui Học Thánh Kinh Chúa Nhật 24 TN A(08.09.2020)
    Bấy giờ, ông Phê-rô đến gần Đức Giêsu mà hỏi rằng: "Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không? " Đức Giêsu đáp: "Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy."
  • Sự tha thứ tội(07.09.2020)
    Để hiểu sự lớn lao của món quà ơn tha thứ tội lỗi, chúng ta phải nắm bắt tính nghiêm trọng của tội. Đồng thời, đề cập đến sự dữ về thể lý như: bệnh tật, thảm họa, hoặc mất cơ nghiệp như những điều tồi tệ nhất xảy ra cho chúng ta. Nhưng sự dữ luân lý, hoặc tội, vô cùng nghiêm trọng hơn so với sự dữ thể lý (số 311).

Lễ Giáng sinh toàn vùng 03.01.2016